 |
Khánh Ly và Trịnh Công Sơn |
Cát Linh, phóng viên RFA
Những năm giữa thập niên 60, hình ảnh người con gái nhỏ bé, luôn xuất hiện trong tà áo dài, bên cạnh chàng nhạc sĩ gầy gò ôm guitar thùng trên sân khấu của quán Văn đã trở thành biểu tượng cho bức tranh của nền âm nhạc Việt Nam thời bấy giờ. Kể từ đó đến nay, đã 50 năm, người đi Ru tình.
“Những điều mà tôi nói hay tôi nghĩ thì tôi đã nói nhiều rồi, mọi người cũng đã hiểu rồi, thành ra trong những buổi trình diễn sắp tới đây thì mình chỉ có thể trả nợ cho khán giả của mình bằng những bài hát mà mọi người yêu.”
Khó có thể định nghĩa được đó là món nợ gì. Gọi là món nợ ân tình cũng được, món nợ với âm nhạc, với khán giả , với cuộc đời, cũng được. Từ cuộc gặp gỡ tình cờ ở phòng trà Night Club vào một đêm mưa dầm ở Đà Lạt năm 1964…
…cho đến cuộc tao ngộ vào buổi chiều năm 1967, trong một quán café đơn sơ với nền gạch cũ, được dựng lên ở phía sau trường đại học văn khoa Sài Gòn, tên gọi quán Văn, giọng hát khàn đục ‘ma mị” cất lên những tình khúc của Trịnh Công Sơn. Bên dưới, đầy kín những sinh viên ngồi bệt trên nền đất, ngây ngất hoà cùng những tình khúc Trịnh và ca khúc Da Vàng.
Và rồi kể từ đó, món nợ của nghiệp dĩ được đeo mang suốt 50 năm như sự an bày của định mệnh.
Sự mộc mạc, đơn giản của ca từ, đẹp như không thể đẹp hơn của nhạc sĩ, cùng với giọng hát khàn đục ấy đã chạm đến góc khuất của biết bao thế hệ trong suốt 50 năm qua.
50 năm là một con đường dài hay ngắn? Cũng khó nói. Vì dài hay ngắn, đủ đầy hay chưa còn tuỳ theo nhân sinh quan của mỗi con người. Nói một cách khác, khi dừng chân lại phía bên kia con dốc, thì mỗi người chúng ta có quyền lựa chọn để giữ lại hoặc để gió cuốn đi những gì gọi là kỷ niệm trên từng quãng đường đã đi qua.
“Kỷ niệm nào cũng đáng nhớ cả. không thể nào nói là mình nhớ cái này nhiều hơn, cái kia nhiều hơn. Đã là kỷ niệm thì mình đều trân trọng những điều đó. Cho dù đó là kỷ niệm vui hay buồn.”
Là thế. Cuộc đời có vui thì phải có buồn. Một lẽ dĩ thường tình trong cuộc sống. Buồn đau hay hạnh phúc, khóc than hay mỉm cười thì tất cả đều là kỷ niệm, khi mà chúng ta đã đi qua nó. Để rồi khi dừng chân nhìn lại, nói lời giã từ thì sẽ thấy mình hạnh phúc vì đã làm được những gì mình mong muốn, cho dù đó là cuộc đời của viên đá cuội lăn mãi những vết lăn buồn
Hay đó là cuộc đời hoá kiếp của một hạt bụi, và cuối cùng thì đến một buổi chiều, tóc cũng bạc trắng như vôi
“Ngày xưa khi bắt đầu bước lên sân khấu, tôi còn nhỏ, mới ngoài 20. Trong lòng mình có nhiều háo hức chờ đợi, ước mơ. Không phải ước mơ để nổi tiếng đâu, chỉ là ước mơ được hát lâu dài. Bây giờ đã hát qua 50 năm rồi. tôi nghĩ là 1 đời người không phải là ai cũng có 50 để mà đi dài như vậy. đối với cô thì cũng đã đủ rồi đó. Mọi người đã yêu mến mình qua 50 năm đó. Điều này không phải là dễ dàng. Mình đã có được những gì mình mơ ước trong tay. Mình đã làm được những công việc mà mình yêu thích và được mọi người yêu thì cũng hạnh phúc lắm rồi. Chứ ngậm ngùi thì rồi cũng phải xa tất cả thôi.”
Có ai nói lời chia tay mà dễ dàng đâu? Làm sao tránh được nỗi ngậm ngùi, dù biết rằng “ngậm ngùi thì rồi cũng phải xa tất cả.” Cũng như, có cố gắng vẹn tròn trong từng ngày, có nghĩ rằng mình “đã đủ”, nhưng rồi cũng khó tránh được những lần hối tiếc.
“Trong đời mình không phải điều gì mình làm cũng đúng cả. không phải là mình không có những hối tiếc. Có chứ. Mình hối tiếc vì ngay bây giờ mình không có thời gian được thực hiện hết những gì mình mơ ước. Vì mơ ước thì nhiều lắm, rất là bao la, rộng lớn, nhưng đời sống của con người thì ngắn.”
Phải chăng đó là sự hối tiếc của một người cho phép mình được tham lam với cái tình của cuộc đời? Tình với âm nhạc, tình với bạn bè, với khán giả, với người đầu ấp tay gối, với tất cả.
“Mặc dù chú là nhất trên cuộc đời này nhưng mà cô vẫn thấy mình chưa làm đủ, chưa làm hết được những điều cho chồng của mình. Và đối với khán giả, mình cũng chưa làm hết.”
Khi con người đã đứng trên đỉnh dốc của cuộc đời, thì người ta luôn muốn giữ lại hiện tại, chạm lại những gì đã qua. Nhất là khi đã phải trải qua những sự mất mát vốn là quy luật.
“Cô muốn đứng chung sân khấu với những người trẻ, người cùng thời với mình 1 lần trước khi giã từ sân khấu. Ngày mai có chuyện gì xảy ra, hoặc không còn người này, người kia, thì mình không còn có cơ hội để gần gũi nhau được nữa. Cô rất mong mỏi những đêm sinh hoạt văn nghệ này lúc nào cũng có đầy đủ các bạn bè của mình.”
Và đặc biệt, là thực hiện cái điều mà người thương yêu nhất của mình đã từng mong mỏi.
“Đó là một dự tính của chú Đoan khi chú Đoan còn ở nhà. Chú Đoan đã mơ ước những đêm nhạc như vậy và với 1 chủ đề thôi, là RU TÌNH. Cô và chú Đoan, với Quang Thành đã mong mỏi những đêm nhạc như thế này trên tất cả tiểu bang trước khi từ giã.”
Khi người có dự tính ấy không còn ở nhà nữa, thì người ở lại, phải thực hiện cho tròn tâm nguyện đó. Và đặc biệt, Ru Tình vì tên gọi này còn mang một ý nghĩa rất vô cùng, dành cho một người:
“Trịnh Công Sơn là một người, một hạnh phúc rất lớn, may mắn rất lớn cho cô và cho cả chú Đoan nữa, trong suốt 40 năm.”
Ru Tình sẽ là nơi ôn lại những kỷ niệm của ta, của người.
“Không thể nào tôi quên được kỷ niệm đầu đời khi mà tụi tôi còn là nhi đồng hát với nhau trong ban nhạc hoa xuân của nhạc sĩ Ngọc Bích. Hồi đó tôi còn non lắm, tôi hát cái bài Chiều hành quân gì đó, mà tôi quên lời, tôi đứng tôi khóc. Mai có đến hỏi tôi là có chuyện gì. Tôi nói là quên lời. cô ấy an ủi thì nói rằng đâu có sao, thì bây giờ tìm lời lại. Hồi đó đâu có internet gì đâu, nên hỏi lời làm sao rồi sau đó ok. Cô ấy giới thiệu cô ấy là Lệ Mai. Tôi bảo tôi tên là Lệ Thu. Đúng là một sự tiền định vì lý do vì tôi không hề có trong tiềm thức về cái tên đó mà tự nhiên tôi lại lấy tên là Lệ Thu, ngẫu nhiên trùng hợp với cái Lệ Mai. Chúng tôi trở thành bạn từ đó.”
Thế mới thấy, tình yêu của con người thì vô hạn không cùng, mà đời mỗi con người thì hữu hạn. Cho nên, đến với nhau bằng những tình đẹp đẽ, tình mẹ ru con, người yêu nhau ru nhau bằng những ngón xuân nồng dài đến nghìn năm, và khi giã từ nhau, cũng phải bằng những lời Ru Tình.
“Khi mà người ta yêu thích một tiếng hát hay một điều gì đó mình có thể xem như đó là mối tình đầu của mình. Nhưng mà trong đời không phải chỉ có một mối tình mà thôi. Mình hãy yêu thương tất cả mọi người.”
Người Ru tình sẽ ru khán giả, ru đời trong suốt một đoạn đường dài hai năm rồi giã từ nghiệp dĩ. Người Ru tình bước về phía bên kia con dốc, mong mọi người hãy xem mối tình đầu đó là kỷ niệm, để có thể còn đón chào nhiều tình yêu thương khác nữa.
“Những cái gì đã qua, cứ để cho nó qua. Ngày hôm qua mình biết, ngày hôm nay mình biết, nhưng mình còn hướng đến tương lai nữa, chư không phải chỉ có hôm qua và hôm nay. Đừng vì mối tình đầu đó mà hờ hững. Những tiếng hát trẻ là tương lai, mà cô là quá khứ. Cô là quá khứ rồi. Cô là kỷ niệm. Cô là những gì đã đi qua trong đời sống này.”
Cô là Khánh Ly, nữ hoàng chân đất của nền âm nhạc Việt Nam.
Bài viết liên quan:
- Anh Bằng & Lam Phương- nội lực sáng tác dồi dào
- Người Nghệ sĩ và Mẹ - Phía sau hào quang sân khấu
- Đức Tuấn – 15 năm, một chặng đường không từ ánh hào quang
- Yếu tố Trung Quốc trong “Khát vọng đoàn tụ”
- Ca sĩ Y Phương- tiếng hát thính phòng quyến rũ
- "Giấc Ngủ Cô Đơn"
- "Thu Sầu"
- Đình Bảo và câu chuyện Acapella
- Những cuộc hành trình của Phở (Phần 3)
- Những cuộc hành trình của Phở (Phần 1)
- Ghen
- Trạng Quỳnh – Trạng Lợn
- Tuyển Tập Truyện Hay Dành Cho Thiếu Nhi – Tập 1
- Thành tựu âm nhạc Việt nam 40 năm qua đối với người Việt trong và ngoài nước
- Nữ sinh - Nguyễn Nhật Ánh
- Họ, những cánh bướm đêm dập dìu trong bóng tối
- Papillon người tù khổ sai - Henry Charrière
- Vạt nắng sau hè
- Phong bao lì xì bị biến dạng như thế nào?
- Hãy sống như hôm nay là ngày cuối cùng của bạn!
- Một số sự kiện âm nhạc tiêu biểu 2014
- Hội thảo "20 năm Văn học miền Nam"
- Sơ Cristina, khi nữ tu đi thi hát
- Trào lưu sống thử ở Việt Nam
- “Tôi tự hào là người Việt Nam”
- Trần Đĩnh và tác phẩm Đèn Cù
- Sự khác nhau trong văn hóa ứng xử giữa Sài Gòn và Hà Nội
- Giữ tình Mẹ trong tiếng hát ru ba miền
- Ngày tết nói chuyện văn hóa rượu vang - p.2
- Ngày tết nói chuyện văn hóa rượu vang -1
- • Café Cộng: Sáng tạo hay bôi bẩn hình tượng?
- “Giải thiêng”, thuật ngữ của sự phá hoại?
- Nhóm “Mở Miệng”: lịch sử văn học đẫm máu sắp lập lại?
- Nhân vật Truyện Kiều đương đại qua góc nhìn Nguyễn Viện
- • Âm nhạc có giúp trẻ thông minh?
- Nhân cách cao quý của người nghệ sĩ
- Hữu Loan, nhà thơ bất khuất
- Elvis Phương: Đã 45 năm ca hát…
- NS Vũ Đức Nghiêm qua đời, hưởng thọ 87 tuổi
- Thế giới tiếc thương huyền thoại âm nhạc George Michael
- Năm mới, nói về ca khúc Happy New Year của ban nhạc ABBA
- Hoàng Thùy Linh vẫn theo dòng nhạc pop dance
- Út Bạch Lan: Nữ Vương bất tử trong lòng khán giả
- Sầu nữ Út Bạch Lan
- Dương Thiệu Tước và Myosotic
- Scorpions: Nọc độc ngọt ngào, dạt dào nhức nhối
- Ban nhạc ABBA
- Tâm tình của nhạc sĩ Việt Khang
- Hình ảnh của những ngôi sao Sài Gòn xưa đang ở độ xuân sắc đầy cuốn hút
- « Chim họa mi vẫn hót trong vườn âm nhạc Dương Thụ »
- Những người yêu thích nhạc vàng ở Hà Nội xưa và nay
- Vũ Khanh trải lòng về thời ăn chơi nổi loạn
- Khánh Ly ‘lần đầu hát lại tại Sài Gòn’ sau 30/4/1975".
- Lady Gaga, một chân dung đa diện
- Ca sĩ Lệ Thu và những thăng trầm cuộc đời
- Mai Hương, nửa thế kỷ tình tự ca
- Thuyền Viễn Xứ
- Top 5 bài hát hay nhất trên Billboard Hot 100 của tuần 21/8-27/8
- Top 5 bài hát hay nhất trên Billboard Hot 100 của tuần 14/8-20/8
- Người nhạc sĩ xưa và sáng tác của ngày nay
- Thái Thanh, hơn nửa thế kỷ ‘khóc cười theo mệnh nước nổi trôi’
- 16 tuổi Ngọc Giàu chiếm giải Thanh Tâm 1960
- Mùa thu của Đặng Thế Phong qua lời của danh ca Tâm Vấn
- Jacques Offenbach, điệu nhảy bất tận và "câu chuyện" dang dở
- Vũ Khanh, tiếng hát của tình yêu và niềm tin
- Phỏng vấn Kim Cương về hồi ký "Sống cho người, sống cho mình"
- Christophe, vẫn với niềm đam mê thời trẻ
- Bà Năm Sa Đéc đi hát từ thuở xuân xanh cho đến lúc bạc đầu
- Yoko Ono, hơn cả một nàng thơ!
- Nguyễn Cao Kỳ Duyên thành 'đại gia' vào ngày 20 tháng Năm
- Má Bảy Phùng Há lúc còn trẻ
- Michel Polnareff, « dị nhân » của làng nhạc Pháp
- Mặt trái của sân khấu cải lương
- Hề “râu” Thanh Việt với thoại kịch, cải lương, điện ảnh
- Biểu tượng nhạc pop Prince qua đời
- Con Yêu: Tìm lại nguồn gốc của một bài hát Việt hóa
- Nữ NS Ánh Hồng chiếm giải Thanh Tâm 1962
- Đào Mỹ Châu 11 tuổi đi hát, 15 tuổi mua xe hơi
- Chia tay NS Thanh Tùng và Rocker Trần Lập
- Elvis Presley và ‘thành phố ăn chơi’ Las Vegas
- Ca sĩ Ðan Nguyên rời Asia về Thúy Nga
- Từ ngữ “Tân Cổ Giao Duyên” có từ bao giờ, ai gọi đầu tiên?
- Thương Linh, tiếng hát ‘Bay’ và ‘Thoát’
- Nghệ sĩ mừng xuân
- Tiếng hát liêu trai Thanh Thuý - 40 mùa xuân chưa quay về cố hương
- Dzuy Lynh, người lính chưa bao giờ giải ngũ
- Tiết lộ động trời về Trịnh Công Sơn
- Xuân ca và tôi!
- Liên danh Hà Triều – Hoa Phượng tan rã do đâu?
- Mùa đông buốt giá cùng nhạc sĩ Schubert
- Việt Khang: Sức mạnh một bài hát, một bản án
- Nhạc Việt Khang: ‘Anh’ và ‘Tôi’ và quê hương
- Khánh Ly và chuyện tình bí mật với hai người đàn ông
- Nhạc sĩ Việt Khang mãn án tù ngày 14/12
- Trang Thế Hy, con cò trắng Hàm Luông
- Thơ, Nhạc và “Người Tình” của Nguyễn Đình Toàn
- Thánh lễ an táng cố nhạc sĩ Anh Bằng
- Trên ngàn người tiễn đưa nhạc sĩ Anh Bằng đi xa
- Tang lễ của cố nhạc sĩ Anh Bằng
- Hoàng Thục Linh chia sẻ về cuốn phim "ngày tân hôn" với Quốc Khanh
- Nhạc sĩ Anh Bằng: “Hãy nói về cuộc đời, khi Tôi không còn nữa...”
- Vĩnh biệt nhạc sĩ Anh Bằng - tác giả "Nỗi Lòng Người Đi"
- Nhạc sĩ Anh Bằng đã thanh thản ra đi
- Nhạc sỹ Anh Bằng ốm nặng
- Trầm Tử Thiêng - Một đời ‘Tưởng Niệm’
- Quỳnh Lan, tiếng đàn, giọng hát 'chạm vào trái tim'
- Cúp điện, nỗi khổ ám ảnh thường xuyên của cải lương
- Mai Lệ Huyền, một "đệ nhất sexy" và một người phụ nữ bình thường
- Trở về trần Từ Thức gặp lại “cụ bà” Yến Nhi
- Đào Nguyên lạc lối Từ Thức gặp tiên nữ Giáng Hương
- Phú Quang: ‘Hà Nội là quê hương’
- Giai thoại về việc thành lập đoàn hát Thủ Đô
- Tôi thấy hoang tàn trên tuổi xanh
- Soạn giả Thu An và cặp đào kép chánh Ngọc Hương – Thanh Hải thành danh từ đâu?
- NS. Hà Mỹ Xuân tái diễn Thái Hậu Dương Vân Nga sau 30 năm xa xứ
- Vũ Thành An và những câu chuyện của 10 bài Không Tên
- Nghệ sĩ tài danh thu thanh dĩa hát “Nắng Chiều Trên Sông Dịch”
- Lê Uyên lần đầu lên tiếng mối quan hệ giữa em gái ruột và chồng
- Kỷ niệm 20 năm ngày nhạc sĩ Trúc Phương qua đời
- Ông bầu Ba Bản và giới chức chính quyền đương thời
- Ca sĩ Hoàng Kim- giọng ca của một thế hệ mới
- Những tài năng âm nhạc thế hệ thứ 3 trên đất Mỹ
- Hồ Trung Dũng và hoài bão nhạc jazz
- Khánh Ly: "Tôi chưa làm điều gì phương hại đến Việt Nam."
- 50 năm phong trào nhạc trẻ
- 35 năm giai thoại Woman in Love
- Nhớ Từ Huy, người tình của tuổi học trò
- Nhạc sĩ Hoàng Thanh Tâm - Tháng sáu trời mưa
- Anh Bằng & Lam Phương- nội lực sáng tác dồi dào
- Người Nghệ sĩ và Mẹ - Phía sau hào quang sân khấu
- Đức Tuấn – 15 năm, một chặng đường không từ ánh hào quang
- 30 năm tình khúc Nothing Gonna’s Change My Love
- Điền Tử Lang, ca sĩ đài phát thanh của hai chế độ
- Soạn giả cải lương coi ngày “khai bút” trước khi viết tuồng
- Thiên Tôn - Người mang Jazz vào nhạc xưa
- Nhớ Sỹ Phú - Người lính hát tình ca
- Huỳnh Thái, Bích Hợp tài danh cải lương đất Bắc
- Ca sĩ Y Phương- tiếng hát thính phòng quyến rũ
- 16 Năm - Lê Uyên Phương "Giã từ niềm vui mong manh"
- Đào cải lương Mộng Tuyền đóng phim
- Ca sĩ Anh Khoa- nỗi sầu tha hương trên xứ Hungary
- Khánh Ly và ‘Ru tình’ từ giã khán giả
- NS An Thuyên - Người đã lên đò về với khúc dân ca
- Trong làng sân khấu có đến 3 nàng Thanh Lan
- “Làng Nghệ Sĩ” trong Hoa Viên Nghĩa Trang Bình Dương
- Soạn giả Hà Triều và Bầu Long thích ngựa đua
- Chuyện tình Lan và Điệp từ cải lương bước sang tân nhạc (P2)
- Đình Bảo và câu chuyện Acapella
- Ca sĩ Thanh Mai- búp bê không tình yêu
- Hà Chương, nhạc sĩ khiếm thị tô màu cho âm nhạc
- Giai thoại về kép cải lương Hùng Cường bước sang điện ảnh
- Ca sĩ Trúc Mi sắp trình làng CD đầu tiên 'Tìm Nhau'
- Tháng 5 tưởng nhớ nhạc blues, nhạc trẻ và những “người muôn năm cũ”
- Câu chuyện tình Út Bạch Lan – Thành Được
- Trên đỉnh Grotto và “Hạt giống tình”
- Thành Được đi hát từ lúc nhỏ
- ‘Vua Nhạc Blues’ B.B. King đã ra đi
- Nick Fradiani, 'thần tượng âm nhạc' mới của nước Mỹ
- Năm Châu có tiếng mà không có miếng
- Dân ca Việt Nam qua đàn dân tộc Bandura của Ukraine
- Tiết Giao đoạt Ngọc hay là Hồ Nguyệt Cô hóa cáo (P2)
- Cho những người vừa nằm xuống chiều qua
- Tiết Giao đoạt Ngọc hay là Hồ Nguyệt Cô hóa cáo
- Ca nhạc sĩ Phan Văn Hưng trong dòng nhạc đấu tranh
- Giàn nhạc tài tử cải lương hiếm thấy nữ nhạc sĩ đờn Kìm
- Vụ kiện tác quyền nhạc Phạm Duy
- Đàn tranh với nghệ sĩ Việt Nam
- Nhạc cổ điển với Xuân Ánh
- Nghe nhạc cổ điển với Xuân Ánh - clarinet
- Nghe nhạc cổ điển với Xuân Ánh - Trumpet
- Cô đào Thanh Vân đóng vai ma lại... sợ ma!
- Vân Tiên – Nguyệt Nga trên sân khấu và trên màn bạc
- Định mệnh và Tình yêu trong tình ca Từ Công Phụng
- Nghệ sĩ Thái Thanh
- Ca sĩ Thái Thanh
- Ca sĩ Trần Thái Hòa
- Ca sĩ Quang Tuấn
- Nữ tài tử chiếu bóng Việt Nam đầu tiên là ai?
- Ca sĩ Lê Uyên - còn mãi một vẻ đẹp lạ lùng
- Những thăng trầm của đoàn kịch nói Kim Cương
- Kỳ nữ Kim Cương trên bước đường nghệ thuật và tình cảm
- Hát bội với Lễ Hội Kỳ Yên ở đình làng
- Bài tình ca nổi tiếng “Khúc Thụy Du” cho ngày Valentine
- Đêm hát khán giả nhiều, ít nhứt
- Nghệ thuật cải lương trong cơ chế thị trường
- Tiếng hát Vũ Khanh trở lại Paris sau 10 năm vắng bóng
No comments :
Post a Comment